Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

TỪ BI CŨNG CẦN CÓ TRÍ TUỆ

Có một nghịch lý ở chốn công sở hay trường đời thế này: Những người chăm chỉ nhất, hiền lành nhất, "say Yes" nhiều nhất, thường lại là những người hay chịu thiệt thòi và ít được trân trọng nhất. Người ta hay ví von đó là những "cô Tấm thời 4.0". Nhưng khổ nỗi, thời nay Bụt không còn hiện lên, và cũng chẳng có hoàng tử nào rước đi. Chỉ có Deadline và những đồng nghiệp láu cá chực chờ đùn đẩy trách nhiệm. Người xưa dạy: "Hiền phải có độ, thiện phải có ranh". Câu này ngẫm kỹ mới thấy thấm cái sự đời. 1. Lương thiện thiếu nguyên tắc là cái "hiền" mất giá Nhiều bạn trẻ bước ra đời với tâm thế "dĩ hòa vi quý". Ai nhờ gì cũng làm, ai mượn tiền cũng cho, bị chèn ép cũng cười trừ cho qua chuyện. Các bạn nghĩ đó là sự bao dung, là Teamwork? Thực tế, đó là sự thiếu bản lĩnh (Weakness). Lòng tốt giống như một loại tài sản quý giá. Nếu bạn phát chẩn nó một cách vô tội vạ, nó sẽ trở nên rẻ rúng (Cheap). Khi cái gật đầu của bạn quá dễ dàng, người khác...
Các bài đăng gần đây

Người khôn ngoan cần phải biết giấu 2 thứ, một là tâm sự, hai là bản lĩnh

 Khổng tử dạy: “Người khôn ngoan cần phải biết giấu 2 thứ, một là tâm sự, hai là bản lĩnh.” Có một anh giàu trong làng, uống say đi khắp nơi khoe rằng năm nay nuôi cá kiếm được 500 triệu. Một tháng sau, ao cá của anh bị bỏ thuốc, cá chết gần hết, lỗ vốn nặng. 10 năm sau, anh cưới vợ sinh con, mua một căn biệt thự 10 tỷ trên thành phố, nhưng không khoe với bạn bè. Về quê ăn tết, người chú hỏi anh làm ăn ra sao, anh bảo bây giờ làm công nhân, lương tháng chỉ 4 triệu, cả nhà phải đi ở nhà thuê. Chú nghe xong cười tươi, động viên cố gắng lên. Họ hàng bạn bè cũng thầm vui. Chuyện nuôi cá năm xưa giúp anh trưởng thành. Vì nơi không có đèn đường, đêm tối đầy rẫy thú hoang. Chuyện vui đừng kể cho người khác nghe, người vui cùng bạn thì ít, người ghen ghét bạn thì nhiều.  Bản chất con người là không muốn ai hơn mình. Từ cổ chí kim, cổ nhân đã dạy giàu nhờ mưu lược, lợi nhờ tình thế, thất bại không phải vì thiếu tài, mà vì để lộ tài không đúng lúc.

Trên đời này, chẳng có ai thật sự ngốc cả

 Trên đời này, chẳng có ai thật sự ngốc cả! "Bạn có thể qua mặt được một người, thậm chí nhiều người, nhưng bạn không thể lừa dối cả thế giới mãi mãi. Cái gì đến cũng sẽ đến, nhân quả không chừa một ai. Những kẻ sống khôn lỏi, tâm cơ, xảo trá có thể cảm thấy mình thông minh, rằng mình đã giành được lợi thế, chiếm được phần hơn. Nhưng có một sự thật mà ai cũng phải hiểu: “Đời có vay có trả, sớm hay muộn chỉ là thời gian.” Bạn gian dối, người khác có thể không vạch trần ngay, nhưng họ sẽ nhớ. Bạn chơi xấu, người ta có thể không đáp trả, nhưng lòng tin một khi mất đi thì mãi mãi không thể lấy lại. Sự khôn lỏi chỉ giúp bạn thắng một ván nhỏ, nhưng chắc chắn sẽ khiến bạn thua cả cuộc đời. Nhìn lại những người thực sự thành công, có ai dùng mưu mô mà đi xa? Họ thắng bằng thực lực, bằng sự chính trực, bằng cách khiến người khác nể phục chứ không phải dè chừng. Một kẻ khôn lỏi có thể sống tốt trong chốc lát, nhưng người sống ngay thẳng mới có thể đứng vững cả đời.

Bài học về sức bền, sức lỳ, sức nhẫn từ cuộc đời Lưu Bị

 Bài học về sức bền, sức lỳ, sức nhẫn từ cuộc đời Lưu Bị: Từ một người bán hàng rong đến bá chủ lừng lẫy một phương Lưu Bị  từ xuất thân nghèo khó đến một trong những nhân vật quan trọng của Tam Quốc, ba lần mời Gia Cát Lượng, về già vẫn phải sống chui lủi. Muốn thành công phải biết nhẫn nại và không từ bỏ Ở Trung Quốc có một câu nói thế này: "Chưa tìm hiểu về con người của Lưu Bị thì chưa thể nói về cuộc sống". Câu nói đó được lí giải như thế nào? Hãy lắng nghe  tôi kể  về cuộc đời kiên cường của Lưu Bị, bạn tự nhiên sẽ có được đáp án. 1. Mặc dù sinh ra không hoàn hảo, nhưng không cam chịu số phận Lưu bị dù được gọi là" Lưu hoàng thúc", nhưng so với những cường hào khác như Viên Thiệu, Viên Thuật, Tôn Quyền, Tào Tháo thì nhà của Lưu bị khiêm tốn hơn bởi trong nhà không có thứ gì đáng giá Cha mẹ của Lưu Bị mất sớm, gia đình nghèo khó, không có cha mẹ làm chỗ dựa, ông dựa vào nghề dệt vải kiếm sống qua ngày, đó thực sự là một nhân vật nhỏ bé, một lão bách tính nhỏ bé...

Năm điều dại dột mà con người thường mắc phải trong đời

 Năm điều dại dột mà con người thường mắc phải trong đời Điều dại dột đầu tiên là dùng sức khỏe để đổi lấy vật chất.  Khi còn trẻ, người ta thường tin rằng cơ thể mình đủ khỏe để chịu đựng mọi thứ: thức khuya, làm việc quá sức, bỏ bữa, xem nhẹ những dấu hiệu mệt mỏi. Ta lao đi kiếm tiền, chạy theo công việc, mà quên mất rằng sức khỏe không phải là thứ có thể mua lại bằng tiền.  Khi thân thể đã hao mòn, dù có nhiều của cải đến đâu cũng khó bù đắp. Lúc ấy mới hiểu, đánh đổi sức khỏe là một cuộc trao đổi lỗ nặng nhất trong đời. Điều dại dột thứ hai là đem sự nhẫn nại và tử tế dành cho người ngoài, nhưng lại trút hết nóng giận lên gia đình.  Người thân không phải là nơi để xả cảm xúc. Họ là những người đáng được yêu thương và bao dung nhất.  Thế nhưng, nhiều người lại dễ dàng cáu gắt với cha mẹ, vợ chồng, con cái, chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt. Đến khi tình cảm rạn nứt, khoảng cách hình thành, mới nhận ra rằng có những lời nói đã không thể rút lại, có những tổn thươn...

Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình

 Trời đất trường tồn vì đâu? – Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình Có một đoạn trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử được nhiều người đời sau suy ngẫm: “Trời dài, đất lâu. Trời đất sở dĩ dài lâu chính vì không sống cho mình, vì thế nên trường sinh. Vì vậy thánh nhân để thân ra sau mà thân ở trước; để thân ra ngoài mà thân còn. Vì không riêng tư, nên vẫn thành được cái riêng tư.” Đọc tưởng chừng mơ hồ, nhưng ngẫm lại thì đó là bài học cực kỳ sâu sắc, và cũng rất thiết thực. Trời đất bền lâu vì… không sống cho mình Bạn thử nhìn trời cao đất rộng: trời không sống vì nó, đất không giữ gì cho riêng nó. Mưa xuống không chọn nhà giàu, mặt trời không chỉ soi cho người tốt. Mọi thứ thiên nhiên làm đều không tư lợi – và vì thế mà nó trường tồn. Đó cũng là cách Lão Tử dạy ta: hãy sống giống như trời đất – không tính toán hơn thua, không ôm cái tôi nhỏ mọn, không đặt lợi riêng lên trên tất cả. Có vậy mới bền lâu được. Trong cuộc sống hiện đại, ta thấy rất rõ điều này. Nhữn...

Sống tốt theo tiêu chuẩn của con người, hay theo tiêu chuẩn của Ông Trời

 Sống tốt theo tiêu chuẩn của con người, hay theo tiêu chuẩn của Ông Trời? Có đôi lúc ai đó sẽ hỏi rằng: “Bạn sống có tốt không?” Nhưng “tốt” là theo tiêu chuẩn nào? Theo tiêu chuẩn của xã hội, sống tốt là không phạm pháp, không làm phiền người khác, có ích cho cộng đồng, có đạo đức theo những bộ quy tắc được viết ra. Chỉ cần không bị lên án, không bị chỉ trích, không vượt khỏi ranh giới luật lệ, thế là đủ để được gọi là “người tử tế”. Nhưng nếu đặt câu hỏi ấy trong một tầng sâu hơn: liệu sống như vậy đã đủ hay chưa? Bởi luật pháp do con người đặt ra có thể thay đổi theo thời đại. Chuẩn mực đạo đức của xã hội cũng luôn dao động theo số đông, theo trào lưu, theo lợi ích nhất thời. Điều hôm nay được khen ngợi, ngày mai có thể bị xem là lạc hậu. Điều hôm nay bị cho là sai, ngày mai có thể được hợp thức hóa. Vậy nếu “tốt” chỉ dựa trên tiêu chuẩn của con người, thì cái tốt ấy vốn dĩ rất mong manh. Trong văn hóa truyền thống phương Đông, người ta tin rằng trên con người còn có Thiên đạo,...