Có một nghịch lý ở chốn công sở hay trường đời thế này: Những người chăm chỉ nhất, hiền lành nhất, "say Yes" nhiều nhất, thường lại là những người hay chịu thiệt thòi và ít được trân trọng nhất. Người ta hay ví von đó là những "cô Tấm thời 4.0". Nhưng khổ nỗi, thời nay Bụt không còn hiện lên, và cũng chẳng có hoàng tử nào rước đi. Chỉ có Deadline và những đồng nghiệp láu cá chực chờ đùn đẩy trách nhiệm. Người xưa dạy: "Hiền phải có độ, thiện phải có ranh". Câu này ngẫm kỹ mới thấy thấm cái sự đời. 1. Lương thiện thiếu nguyên tắc là cái "hiền" mất giá Nhiều bạn trẻ bước ra đời với tâm thế "dĩ hòa vi quý". Ai nhờ gì cũng làm, ai mượn tiền cũng cho, bị chèn ép cũng cười trừ cho qua chuyện. Các bạn nghĩ đó là sự bao dung, là Teamwork? Thực tế, đó là sự thiếu bản lĩnh (Weakness). Lòng tốt giống như một loại tài sản quý giá. Nếu bạn phát chẩn nó một cách vô tội vạ, nó sẽ trở nên rẻ rúng (Cheap). Khi cái gật đầu của bạn quá dễ dàng, người khác...
Khổng tử dạy: “Người khôn ngoan cần phải biết giấu 2 thứ, một là tâm sự, hai là bản lĩnh.” Có một anh giàu trong làng, uống say đi khắp nơi khoe rằng năm nay nuôi cá kiếm được 500 triệu. Một tháng sau, ao cá của anh bị bỏ thuốc, cá chết gần hết, lỗ vốn nặng. 10 năm sau, anh cưới vợ sinh con, mua một căn biệt thự 10 tỷ trên thành phố, nhưng không khoe với bạn bè. Về quê ăn tết, người chú hỏi anh làm ăn ra sao, anh bảo bây giờ làm công nhân, lương tháng chỉ 4 triệu, cả nhà phải đi ở nhà thuê. Chú nghe xong cười tươi, động viên cố gắng lên. Họ hàng bạn bè cũng thầm vui. Chuyện nuôi cá năm xưa giúp anh trưởng thành. Vì nơi không có đèn đường, đêm tối đầy rẫy thú hoang. Chuyện vui đừng kể cho người khác nghe, người vui cùng bạn thì ít, người ghen ghét bạn thì nhiều. Bản chất con người là không muốn ai hơn mình. Từ cổ chí kim, cổ nhân đã dạy giàu nhờ mưu lược, lợi nhờ tình thế, thất bại không phải vì thiếu tài, mà vì để lộ tài không đúng lúc.